|
01. Một
lòng thương nhớ mãi
02. Thắp
nén hương mờ
03. Nếu
có thể ?
04. Xin
Cha chứng giám !
05. Xin
Mẹ chứng tri !
06. Hai
tiếng Mẹ Quê
07. Đường
về Bên Nội
08. Đường
về Quê Ngoại
09. Hoa
Trắng trọn đời
10. Thấm
đau lòng mẹ
11. Mẹ
chờ con
12. Ơn
Cha - Đức Mẹ
13. Gợn
sóng tuyền đài
14. Cuối
bờ rêu thiên cổ
Một
lòng thương nhớ mãi
Tháng 9 – 2007
Con biết, mẹ không còn chờ con
nữa
Ðến giờ đi, mẹ đã phải ra đi
Mẹ ra đi, và không nói năng gì
Dù trước đó mẹ bảo
Phải chờ con bằng mọi giá
Suốt cuộc đời, mẹ cho con tất cả
Dù phải mang mọi khốn khổ trần
gian
Nhưng thương con, tấm thân mẹ
không màng
Dù tàn tạ bởi nắng mưa sương gió
Con biết, mẹ ra đi từ đó
Khi thân mẹ đã đến tuổi yếu già
Con bịnh tình vẽ đủ loại trầm kha
Ðưa thân mẹ đến cuối bờ sinh tử
Tự ngàn xa, con ôm lòng tức tưởi
Mất mẹ rồi, mất tất cả đời con
Mất mẹ rồi, mất tất cả vuông tròn
Và tình thương phủ màu hoa vĩnh
biệt
Cuộc đời, ai vẽ chi dòng sông oan
nghiệt
Sự sống, ai vẽ chi sinh tử đôi bờ
Tự tình, ai viết chi hai chữ bơ
vơ
Gắn lạc lõng cõi nhân sinh phù
thế
Dù mất mẹ, suốt đời, con vẫn nhớ
Dù xa mẹ, suốt đời, con vẫn
thương
Khi trần gian không còn chữ nghê
thường
Con vẫn giữ một lòng thương nhớ
mãi.
Thắp nén hương mờ !
Tháng 9 – 2007
Con trở về, dù cha đã bỏ con từ
bé
Con trở về, dù mẹ đã bỏ con giữa
đời
Trên đường đi, con đếm những chơi
vơi
Gắn sỏi đá đeo lộ trình băng giá
Mùa thu tím điêu tàn trong nắng
hạ
Xuân không hoa, sương lạnh kéo
đông về
Giấu ê chề trên nhịp bước lê thê
Chân lững thững, một mình, trong
câm lặng
Không cho một ai hay,
Không cần ai đưa đón
Mất mẹ rồi, ai nói tiếng thương
yêu
Con âm thầm, để đếm bước cô liêu
Gõ đơn độc khua dọc đường dong
ruổi
Con muốn thấm tận cùng niềm lệ
tủi
Con muốn nghe thăm thẳm nẻo tâm
hồn
Vẽ nên một con người độc đạo cô
đơn
Ðể đón nhận nỗi niềm, đau cô lữ
Cha đã sinh ra con như thế
Mẹ đã sinh ra con như ri
Cuộc trần gian, đâu có nghĩa là
gì
Con đã thấy phiêu bồng trong ba
cõi
Con mỉm cười khi sỏi đá bốc khói
Con nhìn sâu khi lá trổ cành hoa
Chốn hoàng tuyền, con nghe động
đáy mồ
Cha mẹ nằm đó, thì con đâu có mất
Mỗi bước đi của con, đều có mẹ
Mỗi bước đi của con, đều có cha
Sống và làm gì,
Không thủ lợi riêng mình
Không thiệt hại người ta
Không làm đau tiếng nước non nhà
Không làm đau Tiên Tổ Ông Cha
Con trở về, thắp nén hương mờ
Dâng lên truớc mộ phần
Hai Ðấng Song Ðường yên nghỉ !!!
Nếu có thể
(Cái chữ Mẹ, có thể đổi các từ
Cha, anh, chị, em,…)
Tháng 10 – 2007
Nếu có thể, lội ngược về quá khứ
Khi mẹ tôi chưa ngả bóng vô
thường
Ðể không mang những nỗi bi thương
Rót vào khoảng mênh mông giá lạnh
Nếu có thể, vào hoang mờ cổ kính
Tìm mẹ thương, bóng dáng của ngày
xưa
Ðể không nhìn chiếc lá lưa thưa
Cố nương níu đeo cành thu tím
Nếu có thể, lội ngược dòng sinh
tử
Khi mẹ tôi chưa bước qua cửa tạ
từ
Ðể không nghe tiếng nói thiên thu
Rơi vào khoảng thinh không trống
rỗng
Nếu có thể, vén bức màn dĩ vãng
Khi mẹ tôi còn lặn lội cõi trần
gian
Chín trông mong rơi rụng thời
gian
Bên khung cửa nhìn xa xôi đêm
xuống
Nếu có thể, vào hoàng tuyền thăm
thẳm
Tìm mẹ hiền đang nằm ngủ ở đâu
Ðể được ôm vòng tay mẹ giây lâu
Mẹ ơi mẹ, đừng qua khung cửa tử
Nếu có thể, mẹ ơi, nếu có thể
Con sẽ xin đánh đổi hết cuộc đời
Xin được gần bên mẹ dấu yêu
Ðể tìm lại những gì con đã mất.
Xin
Cha chứng giám
Tháng 11 – 2007
Con biết Cha đã nằm đây lâu lắm
Từ khi con chập chững mới biết đi
Tuổi bé thơ, con nào đã biết gì
Càng lớn lên, càng thấm đời cô lữ
Thọ ân sinh, chứ không ân dưỡng
giáo
Mưa lạnh nhiều mà nắng chẳng ai
che
Đường trần gian khúc khuỷu bủa
trăm bề
Con mới thấm câu : như nhà không
nóc
Vào trường đời, như con đường
ngược dốc
Hố thâm sâu, đèo heo hút quanh co
Lắm chông gai mà cũng lắm tơ vò
Vừa chịu trận, vừa lì đòn chống
đỡ
Con không cha, nên con không sợ
khó
Khi nhớ cha, con lại vững riêng
mình
Tùng bách tự vươn vai
Thành hoàng đỡ cột đình
Thì con cũng đội trời đạp đất
Cha nằm đây, nhưng chắc chắn cha
biết
Nay con về thăm lại nấm mộ xưa
Cảm ơn cha, cho con chút tâm lực
có thừa
Nén hương này, xin hồn cha chứng
giám
Đường đời còn mấy đoạn
Con vẫn tiếp tục đi
Đi cho đến khi gót đỏ đen sì
Để không phụ công đức sinh thành
cao cả.
Xin Mẹ
chứng tri
Tháng 11 – 2007
Con quỳ xuống bên mộ phần của Mẹ
Dâng nén hương, mà chín rụng tâm
tư
Con đã nghe trái chín trên đường
đi
Xa hơn nữa, kể từ ngày Mẹ mất
Về thăm Mẹ, thì ra thăm nấm đất
Về thăm Mẹ, thì ra thăm mộ bia
Đây là đâu, là một cõi đi về
Tím ngắt, lặng yên, hoang mờ, giá
lạnh
Gió bay bay tỏa làn hương khói
quyện
Lá lao chao khua tiếng nói vương
cành
Bờ mi tràn hai dòng lệ loanh
quanh
Nhỏ xuống đất thấm hoàng tuyền
rung động
Ngồi bên mẹ, đưa tận tay mẹ nắm
Mảnh xương khô, bào năm tháng hao
gầy
Tóc phơ màu, nằm từng loạn, lay
lay
Còn da thịt đã hòa tan cát bụi
Ngồi bên mẹ, con thì thầm khẽ nói
Mẹ đi rồi, con giữ mẹ trong tâm
Con luôn mang hình ảnh mẹ trong
hồn
Có khi ngủ, gặp chiêm bao đánh
thức
Mẹ đi đi, như hoàng hôn khép núi
Mẹ đi đi, như mây ngủ trên ngàn
Còn riêng con, thương nhớ mẹ mênh
mang
Và thăm mẹ trong thềm hoang ký ức.
Hai tiếng Mẹ Quê
Tháng 02 – 2008
Mẹ quê một mái tranh nghèo
Một thân hai cảnh đẳng đeo
Sớm khuya tảo tần đây đó
Khó hơn xuống biển lên đèo
Mẹ quê một nắng hai sương
Gian lao đánh đổi trăm đường
Nắng sớm mưa chiều gồng gánh
Mái đầu điểm bạc phơi sương
Mẹ quê mái khói nhà tranh
Đồng vàng gieo mạ ươm xanh
Cháu con một đàn lớn nhỏ
Héo hon nát ruột tơ tằm
Mẹ quê mưa nắng bốn mùa
Áo gai mòn chỉ gió lùa
Phong sương ngả màu mái tóc
Gian truân biết mấy cho vừa
Mẹ quê một mái tình thương
Thương con, gian khổ không lường
Một đời, trải thân chống đỡ
Mắt mòn mi héo đẫm sương
Mẹ quê gian khổ một đời
Tóc tơ ghềnh ráng hai nơi
Tuổi già chiều nghiêng bóng xế
Nhớ thương hai tiếng Mẹ Quê !!!
Đường về Bên Nội
Tháng 02 – 2008
Đường về Bên Nội
Tôi tìm hình bóng cha tôi
Tôi sẽ nhìn qua, từng Chú, Bác,
Cô
Của những con người chung nhau
cắt rốn
Có dấu nét nào, hình bóng cha tôi
Đường về Bên Nội
Tôi tìm hình bóng của cha
Như núi tìm non, mấy nẻo sơn hà
Rừng núi điệp trùng, ngàn cây gió
hú
Đá tảng hòn chồng, năm tháng
không pha
Đường về Bên Nội
Tôi tìm hình bóng phụ thân
Bãi biển phù sa, nhuộm vá phong
trần
Góp nhặt rong rêu từ trong sỏi đá
Ẩn hiện thâm trầm, bóng dáng từ
nghiêm
Đường về Bên Nội
Tôi tìm hình bóng cha yêu
Tình tự non sông, ra sức nhiễu
điều
Còn vết tích nào, đường xưa lối
cũ
Núi ngả đầu non, sóng nước dập
dìu
Đường về Bên Nội
Tôi tìm hình bóng cha thương
Vạn lý sơn khê, từng bước con
đường
Núi Thái, biển Đông, ngàn năm vợn
khói
Ngấm nét sử vàng, da thịt quê
hương.
Đường về Quê Ngoại
Tháng 02 – 2008
Đường về Quê Ngoại
Tôi tìm hình bóng mẹ tôi
Tôi sẽ nhìn qua, bóng dáng Cậu,
Dì
Của những con người cùng chung
máu mủ
Còn dấu nét nào, hình bóng mẹ tôi
Đường về Quê Ngoại
Tôi tìm hình bóng mẹ yêu
Tôi sẽ nhìn qua, mấy nẻo cầu kiều
Mái khói nhà tranh, đường làng
đâu đó
Còn dính chút nào, hình bóng mẹ
yêu
Đường về Quê Ngoại
Tôi tìm hình bóng mẹ thương
Tôi sẽ nhìn qua, lối cỏ bên đường
Của những ngày xưa, mẹ tôi còn
nhỏ
Kẹp mái tóc thề, đội nắng mưa
sương
Đường về Quê Ngoại
Tôi tìm hình bóng mẹ xưa
Lúa chín mạ non, cày cấy ngày mùa
Bông lúa thơm thơm, chìm sâu gốc
rạ
Giàn bí giàn bầu, đã mất hay chưa
Đường về Quê Ngoại
Tôi tìm hình bóng mẹ tôi
Mây ngàn trôi ngủ cuối lưng đồi
Cánh chim xa bay về tổ cũ
Nói không lời, hai tiếng : Mẹ Ơi
!!!
Hoa
trắng trọn đời
Tháng 4 – 2008
Mẹ ở nơi nào hỡ mẹ ơi
Đầu non góc biển cuối chân trời
Con thương nhớ mẹ, đi tìm mãi
Dẫm bước lang thang đến cuối đời
Mẹ đã đi rồi đi tận đâu
Hư vô lồng lộng mấy tinh cầu
Con đi tìm mẹ, hư không lặng
Vũ trụ ngân hà hờ hững trôi
Biết nói gì đây, mẹ đã đi
Trăng sao vụt tắt chẳng thầm thì
Đất trời nghiêng ngửa thôi chao
động
Con đứng bên bờ khép biệt ly
Còn đâu tiếng nói mẹ thương yêu
Cửa trước vườn sau ngóng những
chiều
Có lúc lang thang cầu Ái Tử
Miên man nước chảy ngập cô liêu
Còn đâu tiếng nói mẹ yêu thương
Nếp một ngây ngây thiếu mía đường
Xuân hạ thu đông thôi ấm lạnh
Nhà tranh vách lá đẫm mưa sương
Đành chịu, tạ từ nghe mẹ ơi
Từ nay, con đếm bước đơn côi
Dọc đường sương gió đầy hoa trắng
Trắng cả tâm tư, trắng cuộc đời.
Thấm
đau lòng mẹ
Tháng 4 – 2008
Thấm đau lòng mẹ đã nhiều rồi
Mấy chục năm trường ly cách trôi
Năm tháng dài ra mờ khóe mắt
Giọt cằn khô héo vẫn còn rơi
Thấm đau lòng mẹ biết bao nhiêu
Mái khói nhà tranh biết mấy chiều
Hết chín lại quay về đếm một
Biệt tăm bóng dáng đứa con yêu
Mẹ đã chờ con đến héo hon
Sắt còn hoen rỉ đá còn mòn
Huống chi kiệt sức đèo cơ thể
Nguyệt khuyết trăng tàn núi ngả
non
Mẹ đã chờ con cạn nhớ thương
Đêm đêm thấm lạnh đẫm mùi sương
Canh tàn heo hút se lòng mẹ
Nhói nhói con tim thắt đoạn
trường
Nói thế, để con biết mẹ hiền
Biển đông còn thiếu sóng oan
khiên
Sông sâu còn thiếu dòng ly biệt
Lòng mẹ thương con, thấu hậu tiền
Nước mắt bao giờ cũng chảy xuôi
Mấy khi chảy ngược, mới lạ đời
Dù con thương mẹ bao nhiêu nữa
May được một muôn, quý lắm rồi
Một mai, lỡ mẹ có ra sao
Sống chết biết đâu, hãy nhớ nào
Mai mốt con về, ra Ái Tử
Đôi bờ sóng vỗ, hứng mưa ngâu.
Mẹ chờ con
Tháng 4 – 2008
Mẹ đã chờ con thuở mới đi
Thời gian mỏi mắt bóng từ ly
Nhà tranh bếp lửa tro than lạnh
Ngưỡng cửa mòn trông biết nói gì
Mẹ đã chờ con thuở mới xa
Con đi, như thiếu chi trong nhà
Vườn sau ngõ trước buồn hiu hắt
Rau cỏ cơm canh bớt đậm đà
Mẹ đã chờ con thuở tóc xanh
Mà nay mái trắng phủ tơ mành
Tuổi già sức yếu chân tay mỏi
Mẹ sợ dầu khô bấc lửa tàn
Chờ con, mòn mỏi mái tranh nghèo
Mưa gió bốn mùa cố đẳng đeo
Một nắng hai sương chùn tuổi tác
Biết đâu lỡ sụp cuối chân đèo
Chờ con, mẹ đã đẫm mùi sương
Tiếng nhớ vờn quanh với tiếng
thương
Thăm thẳm hai bờ đôi mắt ướt
Đêm đêm còn đếm mấy canh trường
Cuối nẻo, mẹ đành nhắm mắt thôi
Con đau chỉ một, mẹ đau mười
Đã xa núm ruột, còn xa nữa
Trái chín rụng rơi, chín cả người
Mẹ đi, không có trách gì đâu
Mưa gió phong sương nhuộm thẳm
màu
Ái Tử buông dòng khua sóng vỗ
Một mai con đến, ngó nương dâu.
Ơn Cha
- Đức Mẹ
Tháng 4 – 2008
Năm ngàn năm trước, nhớ Ơn Cha
Nguồn cội tình thương, nhờ Đức Mẹ
Chỉ dạy khuyên lơn, trăm đầu con
trẻ
Xuống biển lên non, cần gọi nhau
về
Năm ngàn năm trước, thấm Ơn Cha
Máu chảy ruột mềm, nhuần Đức Mẹ
Đất nước Văn Lang, Hùng Vương
quốc Tổ
Sông núi Việt Nam, dòng giống
Tiên Rồng
Ơn nghĩa Mẹ, sâu hơn biển Đông
Công đức Cha, cao hơn núi Thái
Chạy dài từ Nam Quan cửa ải
Dọc Trường Sơn đến mũi Cà Mau
Non xanh nước biếc một màu
Cháu con gìn giữ con tàu giang
san
Không có gì dọc ngang cách trở
Không có gì tan vỡ ngược xuôi
Đan tay, miệng thắm môi cười
Đan tâm, kết nối tình người Việt
Nam
Thời gian dù có đổi
Không gian dù có thay
Nhưng nòi giống Rồng Tiên chỉ một
“Cây có cội
Nước có nguồn
Chim có tổ
Người có Tông”
Mảnh quê hương, xương máu cha ông
Bức dư đồ, truyền trao thế hệ
Đàn cháu con thương về nỗi nhớ
Cha - Thái Sơn - vò võ canh
trường
Mẹ - Biển Đông - ấp ủ trùng dương
Dù cách xa đến muôn hướng ngàn
phương
Vẫn thắp đuốc tìm nhau Nam Trung
Bắc
Tình quê hương mặn nồng thắm
thiết
Dân tộc này là giống Rồng Tiên
Nghe không tiếng gọi hồn thiêng
Ơn Cha, Đức Mẹ, trao truyền muôn
năm.
Gợn
sóng tuyền đài
Tháng 5 – 2008
Được tin Mẹ nhắm mắt
Thôi, thế là cuộc đời con đã hết
Được tin Mẹ buông tay
Thôi, thế là cuộc đời con không
còn
Vuông đâu mà nói chi tròn
Sắt đâu mà nói chi son úa màu
Thời gian, da thấm thịt thau
Nỗi niềm đan kín còn đau suốt đời
Vô thường băng giá lên ngôi
Tình thương nhớ mẹ, gởi đồi hoang
vu
Một vài năm, còn nay lần mai lữa
Mấy mươi năm, còn gì lữa mà lần
Chín chiều rũ bóng phù vân
Hoàng hôn khuất núi, treo vầng
trăng soi
Trèo lên trên đỉnh chơi vơi
Nói lên tiếng Mẹ, không lời vọng
vang
Lặn sâu vào đáy suối vàng
Âm linh dậy sóng mênh mang vô bờ
Thôi hết rồi, mái tranh nghèo vợn
khói
Thôi hết rồi, bếp lửa ấm hồng
tươi
Muốn nghe tiếng mẹ nói
Muốn nhìn mắt mẹ cười
Đi vào cõi không người
Bóng muôn trùng lan tỏa
Muốn nghe tiếng mẹ thương
Muốn nghe tiếng nếp một, mía
đường
Đi vào cõi vô thường
Bụi mờ phơi sỏi đá
Tấm hình Mẹ, con muốn nhìn thật
rõ
Áng thờ Mẹ, con quyện khói trầm
hương
Ngày thì ẩn bóng nghê thường
Đêm thì thấm lạnh ngấn sương canh
dài
Sờ lên ảnh tượng thiên thai
Suối vàng gợn sóng tuyền dài
thiên thu !
Cuối bờ rêu thiên cổ
Tháng 5 - 2008
Xin dâng nén hương, quì bên mộ mẹ
Nghe đáy lòng tan nát cõi tâm tư
Đây là chỗ mẹ nằm, giấc ngủ ngàn
thu
Nghĩa địa vắng tanh, là da là
thịt
Còn kia, là mộ phần của Cha ngày
trước
Hai đấng sinh thành, bên cạnh
song song
Thôi hết rồi, hết cả những chờ
mong
Tim quặn thắt giữa lạnh lùng cố
quận
Nước róc rách ngập ngừng bên bờ
suối
Sóng rì rào đập vỗ bến ngân sương
Hoa trắng trôi chìm nổi cuối sông
Thương
Con chim nhỏ bơ vơ về tổ Nhớ
Cả dĩ vãng xa mờ đường quê cũ
Ký ức chìm hình ảnh lối mòn xưa
Tiếng ve kêu còn sót lại cuối mùa
Chưa đốt cháy những ngày Hè oi ả
Nhìn hàng chữ trên mộ bia lạnh
giá
Mới biết rằng đây là chỗ của mẹ
cha
Cõi đi về nhưng không phải là nhà
Không bếp lửa, không tro tàn sớm
tối
Khói hương bay nhạt nhòa tan
trước gió
Tìm mẹ cha trống rỗng bóng hư vô
Càng hình dung, càng mất hút xa
mờ
Im phăng phắc cuối bờ rêu thiên
cổ. |