Một mình chưa thỏa, là hai !
Tháng 8
– 2007
Một mình,
mới lắm cưu mang
Hai mình,
nhắm mắt, một đàng mà đi
Nếu không,
nhân nghĩa còn gì
Tan hoang
đến cả đường đi lối về
Không mang
cái nợ riêng tư
Mà mang
cái nợ trăm bề trần gian
Không cầu
hưởng thụ, an nhàn
Mà trèo
núi thẳm, ngắm ngàn sơn khê
Cảm cơ
những nỗi ê chề
Sẻ chia
những cảnh não nề phù sinh
Nào kia
nghiệt ngã điêu linh
Nào đây
thán oán, dân tình xót xa
Khi thời,
dính dự can qua
Khi không,
tơi tấp trầm kha nghẽn đường
Biết bao
cay đắng nhiểu nhương
Biết bao
rách nát tang thương não lòng
Lên non
đeo đá đèo bồng
Xuống biển
kéo cát sóng lồng trùng khơi
Một mình,
chưa thỏa cuộc đời
Hai mình,
một gánh chia đôi sao cùng !
Những
lời Mẹ Thương
Tháng 8
– 2007
“Mẹ già
như chuối ba hương
Như xôi
nếp một như đường mía lau”
Tấm lòng
biển rộng sông sâu
Tình
thương chan chứa một màu thanh lương
Mẹ già dãi
nắng dầm sương
Tâm can
pha đắng đoạn trường pha cay
Miễn sao
con cháu vui vầy
Da mồi tóc
bạc héo gầy cũng cam
Mẹ là mây
sắc hương ngàn
Thương con
như nước trường giang xô bờ
Mẹ là nét
ngọc ươm mơ
Không còn
chữ nghĩa tôn thờ mẹ ơi
Viết cho
phủ cả đất trời
Không sao
diễn tả hết lời mẹ thương
“Mẹ là hoa,
mẹ là hương
Mẹ là
nguồn cội tình thương nhiệm mầu”
Cho con từ
thuở ban đầu
Đến khi
khôn lớn nhuốm màu trần gian
Thương con
không tiếng thở than
Thương con
từng bước trên đàng con đi
Mẹ là hình
ảnh tuyệt kỳ
Bức tranh
tuyệt mỹ, vần thi tuyệt vời
Cầu cho mẹ
sống suốt đời
Cho con
nói mãi những lời mẹ thương.
Còn
Mẹ là còn tất cả !
Tháng 8
– 2007
Diễm phúc
nhất trong đời
Cho những
ai còn có mẹ
Bất hạnh
nhất trong đời
Cho những
ai không còn mẹ
Dù tuổi
yếu già
Mẹ không
làm gì cho em
Mẹ không
làm gì cho chị
Mẹ không
làm gì cho anh
Nhưng chỉ
cần, mẹ còn đó
Là còn tất
cả
Còn tình
thương của mẹ bao la
Còn cặp
mắt mẹ hiền chan chứa
Còn bàn
tay âu yếm vỗ về
Còn đôi
mắt nhìn em lệ ứa
Mội khi em
vấp ngã
Hay bị đập
dũa tang thương trước mọi nẻo trường đời
Trời đất
kia, không đủ nói lên tình mẹ
Vũ trụ kia,
không đủ chất chứa tình mẹ
Sông có
sâu, không sâu hơn lòng mẹ
Biển có
rộng, không rộng hơn lòng mẹ
Trăng sao
kia lấp lánh cả bầu trời
Không tràn
ngập, bằng tình mẹ yêu thương
Huống chi
một đóa bông hồng
Hay một
bông hoa màu đỏ
Đó chỉ là
hình ảnh tượng trưng
Thật thế
nghe em
Nếu một
ngày kia mẹ mất
Em sẽ thấy
bầu trời sụp đổ
Em sẽ thấy
vũ trụ ngửa nghiêng
Dù cho một
rừng bông hồng,
sẽ biến
thành một rừng bông trắng
Dù cho một
biển bông đỏ,
sẽ biến
thành biển lệ chứa chan
Em đứng
trên bờ ly biệt
Bờ này
sóng biếc xô bờ
Bờ kia
sóng bạc ly tan
Mắt em
nhìn chốn xa mờ
Để tìm
hình ảnh mẹ hiền còn đâu đó
Lòng em
chìm đắm thật sâu
Để tìm
hình ảnh mẹ hiền ẩn hiện nơi đâu
Lúc đó, em
sẽ thấm niềm đau
Trong cuộc
đời,
Không có
niềm đau nào bằng niềm đau mất mẹ
Trong cuộc
đời,
Không có
nước mắt nào
Bằng nước
mắt vo tròn khô đọng vành mi
Thì thầm
hai tiếng : Mẹ Ơi !
Cho nên,
còn có mẹ trong đời
Em hãy
sung sướng lên đi !
Chị hãy
sung sướng lên đi !
Và, Anh
hãy sung sướng lên đi !
Công cha, một tiếng, một đời !
Tháng 8
– 2007
Em biết
tại sao có câu
“Công cha
như núi Thái Sơn”
Em biết
tại sao có câu
“Còn cha,
gót đỏ như son”
Và Em biết
tại sao lại có câu
“Con có
cha, như nhà có nóc”
Cha em đó,
mồ hôi nước mắt
Cha em đó,
chan nắng đổ mưa
Cha em đó,
chân tay sần sũi
Đánh đổi
một đời, gian khổ vì em
Nếu em có
gì, cha em trầm ngâm không nói
Nếu em có
gì, cha em se thắt tâm can
Em có biết
không, cha em đứt ruột đứt gan
Nặng trĩu
khối đầu
Đá tảng
hòn chồng cao như núi Thái
Gánh vác
phong trần, chống đỡ cho em
Dù không
buông những tiếng yếu mềm
Nhưng lòng
cha chan nước mắt
Đó chính
là như nhà có nóc
Che cho em,
không nắng không mưa
Che cho em,
sóng cả gió lùa
Khôn lớn
trưởng thành. để đi vào trường đời
Từng bước
em đi, gót đỏ như son
Mẹ, có vai
trò của mẹ
Cha, có vị
trí của cha
Ví trị đó,
không cần nói ra
Cứng hơn
đá, vững hơn đồng
Dùng chữ
nghĩa yếu mềm
Thì làm
sao diễn tả
Những
thành bại nhục vinh trong đời
Cha cho em
tất cả
Những
nhiêu khê cay đắng trong đời
Cha chống
đỡ cho em
Em chỉ nói
một câu
“Công cha
như núi Thái Sơn”
Em chỉ nói
một câu
“Còn cha,
gót đỏ như son”
Một tiếng
phụ thân
Một tiếng
từ nghiêm
Như thế đủ
rồi
Không cần
ngôn từ nào nữa
Phải nhớ
nghe em
Một tiếng,
một đời, gian khổ, công cha !!!
Ngập ngừng hai tiếng : Từ Thân !
Tháng 8
– 2007
Khi cha
mất, tôi không còn tiếng cha để nói
Khi mẹ mất,
tôi không còn tiếng mẹ để thưa
Giấu tận
ngàn xa, thăm thẳm mịt mờ
Chôn kín
thật sâu, nghẹn ngào nỗi nhớ
Tôi biết,
tôi đã mồ côi cha từ đó
Tôi biết,
tôi đã mồ côi mẹ trong đời
Tôn thờ,
thương nhớ riêng tôi
Se lạnh,
dù không mùa đông buốt giá
Trong tôi,
không còn nồng nàn nắng hạ
Trong tôi,
không còn ấm áp mùa xuân
Chỉ còn
mùa thu hiu hắt
Và còn
đông lạnh tháng năm
Thấy người
ta dìu phụ thân, đôi tay chống nạn
Thấy người
ta đỡ mẫu thân, mắt yếu lưng còng
Trong tôi
thầm những ước mong
Nhưng từ
ngày đó, làm sao được nữa
Cha mẹ ơi,
nhiều khi nguyện ước
Chỉ cần
còn cha mẹ
Con xin
đánh đổi cuộc đời
Con xin
đội đá vá trời
Con xin
vượt núi băng đồi
Dẫm ngàn
vạn nẻo sơn khê
Trùng khơi
bốn biển xô bờ
Con vẫn đi
tìm
Không ngại
gì gian khó
Nhiều đêm,
trăng mờ trăng tỏ
Nhiềm đêm,
lóm đóm sao khuya
Nghe chơi
vơi, thấm giọt chia lìa
Nghe vô
thường, gõ bờ sinh tử
Người ta,
bông hồng, bông đỏ
Con mang
màu trắng đơn côi
Một lần
mang, mang cả cuộc đời
Không bao
giờ còn nói nên lời
Khép miệng
ngập ngừng, hai tiếng Từ Thân.
Khép chữ
Đơn Côi !
Tháng 8
– 2007
Nhớ ngày
xưa Mục Kiền Liên tìm mẹ
Ngài tìm
ra, và thấy được Mẹ Hiền
Còn hôm
nay, tôi đi tìm mẹ
Không thấy
gì, một bóng đơn côi
Nhìn vào A
Tỳ, A Tỳ đâu tôi không thấy
Nhìn cõi
nhiệm mầu,
cõi nhiệm
mầu thăm thẳm mênh mông
Nghe âm
vang giá buốt chiều đông
Nghe lạnh
lùng màu hoa trăng trắng
Con tìm mẹ,
như đêm dài gọi nắng
Con tìm mẹ,
như sóng vỗ triều dâng
Con muốn
đi tắm gội gió sương
Lang thang
đếm bước tình thương
Gõ cửa vô
thường đâu đó
Cõi vô
thường trùng trùng bỏ ngõ
Cõi vô
hình thẳm thẳm chìm sâu
Chung
quanh con, bát ngát bờ dâu
Mây trắng
lang thang, mây ngàn cỡi gió
Mục Kiền
Liên tìm được mẹ hiền
Kính thưa
Ngài, còn mẹ con đâu
Mùa Vu Lan,
thắp nén kinh cầu
Xin chắp
tay, hương thờ nhả khói
Áng mây
hương, cuộn tròn không nói
Bay lòng
vòng, khép cửa đơn côi !!!
Một
đời Ơn Cha
Tháng
8 – 2007
Cha tôi, cuốc bẫm cày sâu
Đồng cao
ruộng thấp, dãi dầu nắng mưa
Cha tôi, sương gió dư thừa
Nương khoai,
luống bắp, chưa vừa gian lao
Ruộng đồng kết hạt minh châu
Cho tôi cơm
áo đi vào trần gian
Mỗi bước đi, một đàng tràng
Tôi đi từng
bước, cha càng cằn khô
Chân tay sần sũi xác xơ
Một thân
chống đỡ, mấy bờ trầm kha
Tranh nghèo, chừa lỗ mái nhà
Vách phên,
để trống, canh gà điểm sương
Cha tôi, một mảnh ruộng vườn
Đong đầy một
kiếp, khôn lường gian truân
Thời gian, sỏi đá còn mòn
Huống chi da
thịt cõi còm nhà quê
Cha ơi, lối ngõ đi về
Lòng con
nặng trĩu bốn bề thâm ân
Ân cha, tột đỉnh cao ngần
Cho con nói
tiếng Phụ Thân tuyệt vời
Dù cho muôn vạn ý lời
Không bằng
bốn chữ : Một Đời Ơn Cha !
Mẹ cuối trời quê !
Tháng
8 – 2007
“Chiều chiều, ra đứng ngõ sau
Trông về quê
mẹ, ruột đau chín chiều”
Chín chiều, để nhớ mẹ yêu
Trông con vò
võ tịch liêu cuối bờ
Mẹ tôi, mái tóc bạc phơ
Da mồi mấy
lớp, mắt mờ vì con
Chiều nghiêng, bóng xế hao mòn
Mái tranh
nhả khói, da còm thịt thau
Quê nhà, mấy lớp mưa ngâu
Quê người,
mấy bãi nương dâu điêu tàn
Chiều chiều, ra bến đò ngang
Con đò lỡ
bến, bẽ bàng đi qua
“Lá me đưa đẩy la đà”
Dòng sông
mấy khúc, canh gà mấy sương
Mẹ tôi, thầm đốt nén hương
Lâm râm khấn
nguyện cho con an lành
Chiều về, cánh nhạn bay nhanh
Phương trời
tổ ấm đeo cành nơi đâu
“Chiều chiều, ra đứng ngõ sau”
Và ra ngõ
trước, bờ dâu cuối chiều.
Con Trở
Về
Tháng
9 – 2007
Ngày xưa mẹ
nói
Hãy cố gắng
về thăm quê một chuyến
Chỉ cần nhìn
mặt con được một lần
Dẫu biết
rằng
Con có về,
rồi mẹ cũng tiễn chân
Rồi nước mắt,
nhưng cuối đời thỏa nguyện
Mẹ còn bảo,
Ði đã khó,
về lại càng khó thế
Nếu biết vầy,
mẹ không muốn con đi
Ðường trần
gian, biết mấy nẻo phân ly
Làm thân mẹ,
nhũn mềm cầu Ái Tử
Bước phiêu
bồng vẽ đứa con du thủ
Bãi phù sa,
trêu giấc mộng dã tràng
Nợ phong
trần thổi bụi phủ trần gian
Ðể sông nước
ngoằn nghèo vang mấy khúc
Mái tranh
nghèo rọi trăng ngàn thao thức
Mảnh tình
quê chiếu mưa nắng bốn mùa
Mẹ ủ gầy,
con có biết hay chưa
Ðôi mắt mẹ
hằn sâu dòng suối lệ
Tiếng mẹ nói,
vẫn còn đây muôn thuở
Con trở về,
mẹ đã ngủ từ lâu
Trong cuộc
đời, ngủ, đã biết bao lần
Nhưng có một
giấc ngủ thiên thu
Im phăng
phắc, trăng ngàn phơi mây trắng
Con trở về,
nghe tâm hồn trĩu nặng
Nghe tấm
lòng, tan nát cõi tâm tư
Chắp tay quỳ
bên nấm mộ, mẹ ơi
Con suối nhỏ
tràn đôi bờ thổn thức
Lệ lả tả
thành hai dòng tức tưởi
Nước mắt
tuôn nhưng không phải khóc đâu
Con đã chôn
nó, tận cuối niềm đau
Khơi động
mạch, nước trào dâng bờ suối
Mẹ ơi mẹ,
nhiều lần con đã nói
Không trước
thì sau, con cũng đi về
Và hôm nay,
con đã vẹn câu thề
Cõi vô hình
nát tinh sầu vụn vỡ.
Vòng hoa trắng
phủ mộ phần
Tháng
9 – 2007
Mẹ ơi, mẹ ở
nơi nào
Con đi tìm
mẹ, nát nhàu tâm tư
Mẹ ơi, giấc
ngủ ngàn thu
Con xin rung
lá mùa thu lá vàng
Ðôi dòng
sinh tử giăng ngang
Con xin gảy
khúc tình tang trở về
Dù cho nát
cõi ê chề
Con đi từng
bước lê thê bên đường
Dù cho nát
cõi tình thương
Con xin hứng
đọng hạt sương đêm dài
Nơi nào là
chốn thiên thai
Nơi nào là
chốn tuyền đài lạnh băng
Bên con, đã
có vầng trăng
Dõi soi
chiếc bóng, đeo vành trắng hoa
Bên con, đã
có lệ nhòa
Ðôi hàng mi
ướt, thắm bờ niềm tây
Mẹ ơi, biết
thuở nào khuây
Con xin chắp
lại đôi tay lặng buồn
Ðể nghe giọt
lệ trào tuôn
Vọng vang
tiếng khóc nức lòng từ thân
Ðể nghe giã
ảnh phù vân
Vẽ vòng hoa
trắng mộ phần thiên thu.