Quê Hương Vit Nam Mến Yêu

                       

 

 
 

Tuyển Tập Thơ về Cha Mẹ 04

Mặc Giang

Màu Hoa trăng trắng phủ dày !

Tháng 7 – 2007

Mẹ ơi mẹ, tiếng mẹ hiền c̣n đâu nữa

Bóng mẫu từ, hương thờ nhả khói mờ sương

Mẹ đi đâu trên khúc rẽ vô thường

Con t́m mẹ giữa ngàn dâu xanh biếc

 

Con t́m mẹ bên ḍng sông ly biệt

Nghe lạnh lùng Cầu Ái Tử ngân vang

Sông phân ly, c̣n gặp nhau qua lối băng ngang

Ḍng sinh tử, vĩnh viễn giữa đôi bờ sóng vỗ

 

Quán trọ của cuộc đời, xưa nay là thế

Ai tạo nên chiếc quán trọ mà chi

Chỉ một lần, Mẹ cất bước ra đi

Là đi măi, không bao giờ trở lại

 

Vành tang Mẹ, biết bao lần thấm lệ

Mảnh khăn sô, biết mấy lớp thê lương

Tiếng mẫu từ, đổ xuống bến t́nh thương

Tiếng mẹ yêu, trôi bờ sông ly cách

 

Mùa đông lạnh, mưa bay lất phất

Mỗi đêm về, ủ dột mùi sương

Nghe ḷng nát cơi t́nh thương

Nhiều khi thổn thức canh trường mẹ ơi

 

Con t́m mẹ leo đồi gió hú

Đỉnh đơn côi ṿ vơ sơn khê

Biển Đông sóng vỗ xô bờ

Con đi t́m mẹ, mịt mờ bụi bay

C̣n đâu t́nh mẹ đong đầy

Màu hoa trăng trắng phủ dày thiên thu.

 

*********

Nâng vành tang trắng

Tháng 7 – 2007

Mẹ ơi mẹ,

Lục thân quyến thuộc c̣n đây, nhưng mà sao trầm lắng

Mẹ ơi mẹ,

Con hiền cháu thảo c̣n đây, nhưng mà sao lặng thinh

C̣n mẹ th́ nằm yên, nằm chỉ một ḿnh

Nhắm mắt lại, không bao giờ mở nữa

C̣n đâu nữa, bóng mẹ hiền muôn thuở

C̣n đâu nữa, t́nh thương mẹ thiêng liêng

Con nh́n mẹ mà nước mắt rưng rưng

Cuộn thành ḍng, hai hàng, lăn trên má

Gió lay động th́ thầm khua kẽ lá

Sao lưa thưa ủ dột khóc trăng vàng

Mẹ đă đi xa, cánh nhạn mây ngàn

Thế gian, trả lại trần gian cho đời

Mẹ về một cơi xa xôi

Giă từ nhân ảnh lở bồi phù sinh

Mẹ về một cơi vô thinh

Lắng nghe tiếng gọi một ḿnh thiên thu

Con t́m mẹ trong đêm mờ tăm tối

Bóng đơn côi, đom đóm thắp canh trường

Vành áo nào thấm đượm ướt ngân sương

Chan giọt lệ đầy vơi ṃn mi mắt

Khói quyện trầm hương, vẽ hai chữ vô thường, nghi ngút

Chiếc cầu hợp tan, găy một nhịp Ái Tử, biệt ly

Trăm năm c̣n lại được ǵ

Bờ dâu thăm thẳm, xanh ŕ trăm năm

Nói chi đến nữa ngàn năm

Bên thềm băng giá lạnh căm xa mờ

Mẹ ơi, như một giấc mơ

Đêm đêm tỉnh mộng, vật vờ hồn đau

Mẹ ơi, chuông mơ kinh cầu

Nâng vành tang trắng trên đầu rụng rơi.

*********

Mẹ đi, lối cỏ hoa cài !

Tháng 7 – 2007

 

Mẹ tôi khép cửa trần gian

Tôi đi t́m mẹ trên đàng đơn côi

Mẹ tôi khép lại cuộc đời

Tôi đi t́m mẹ, chơi vơi muôn trùng

Mẹ tôi khép chữ vô chung

Tôi đi t́m mẹ tận cùng hồn đau

Mẹ ơi, băi biển nương dâu

Ngàn năm hoang lạnh khối sầu thiên thu

Lá vàng rụng mấy mùa thu

C̣n bao chiếc lá ngàn thu lá vàng

Ḍng sông mấy khúc băng ngang

Để cho sóng vỗ trường giang mịt mờ

Đâu là bờ vô thỉ

Đâu là bến vô chung

Cơi trần gian mộng mị

Cơi mầu nhiệm vô cùng

Hai bờ mi nằng nặng

Nghẹn ngào rơi giọt đắng

Đội vành khăn tang trắng

Thổn thức đếm giọt cay

Con t́m mẹ đến suốt đời, quên thương, gởi nhớ

Con t́m mẹ đến suốt đời, quên nhớ, gởi thương

Hương thờ nhả khói mờ sương

Từ ly mẫu tử trên đường đơn côi

Âm vang không nói nên lời

Mẹ hiền khuất bóng suốt đời bơ vơ

Ḍng sông xưa, thôi rồi, xin dừng chuyến

Bến đ̣ ngang, thôi nhé, rẽ đôi bờ

Mẹ đi, sương khói hương mờ

Con về thầm khóc giấc mơ đêm dài

Mẹ đi, biết thuở nào phai

Con về, lối cỏ hoa hài thiên thu.

 

*********

Đóa Hoa Song Đường

Tháng 7 – 2007

Viết nhân Mùa Hội Vu Lan Đinh Hợi – 2007 đang đến

để chia sẻ những ai không c̣n cha mẹ,

và nhắc nhở những ai c̣n cha mẹ trong đời.

(Hoa Song Đường, theo tôi, là bất cứ đóa hoa nào

khi người con với tấm ḷng thành dâng đóa hoa đó

lên cho Cha Mẹ).

 

Tiết tháng Bảy, mưa ngâu lạnh giá

Hội Vu Lan, cháu thảo con hiền

Ôi Mùa Hiếu Hạnh thiêng liêng

Bông hồng, bông trắng, trên viềng áo ai

Gắn nhè nhẹ, hoa cài lệ thắm

Tạo thành màu hoa đắng không tên

Mẹ Cha, ngủ dưới hoàng tuyền

Cho con lạc lơng giữa miền trần gian

Mỗi một năm, Vu Lan lại đến

Biết làm sao trọn vẹn hiếu ân

Hoa này là của mẫu thân

C̣n bông hoa của phụ thân đâu rồi

Hoa Song Đường nghẹn lời không nói

Một bông hoa tên gọi là hai

Không tên, mà chính hoa cài

Cánh hoa lành lạnh đêm dài ngấn sương

Cánh hoa này, mẹ thương cơm áo

Cánh hoa kia, dưỡng giáo công cha

Nắng mưa ủ dột mái nhà

Bốn mùa sương gió lệ nḥa song thân

Vẽ bốn chữ thâm ân nghĩa nặng

Cất một nơi sâu thẳm tâm hồn

Tôn thờ thành kính vẹn toàn

Đáp đền muôn thuở, không cần luận suy

Theo ánh Đạo Từ Bi thấm nhuận

Bóng Từ Quang trùng chấn muôn phương

Đóa hoa cao cả Song Đường

Dâng Mùa Hiếu Hạnh, không lường thâm sâu

Tam đồ khổ, bắc cầu bỉ ngạn

Cứu đảo huyền, Thắng Hội Vu Lan

Trên thời đền nghĩa Tứ Ân

Dưới thời đáp cả hàm linh muôn loài

Vu Lan - Hiếu Hạnh ai ơi

Hoa Song Đường đó, người người nhớ ghi.

 

*********

Một Đóa Song Đường

Tháng 7 – 2007

 

Hai tay nâng một cành hoa

Chí thành dâng hiến Mẹ Cha tỏ tường

Nói rằng Một Đóa Song Đường

Công cha nghĩa mẹ không lường thâm sâu

Dù cho gian khổ dăi dầu

Cũng không đền đáp cơ cầu mẹ cha

Công cha, núi thẳm thua xa

Nghĩa mẹ, biển lớn những là thấm đâu

Công cha, đội măi trên đầu

Nghĩa mẹ, thờ măi, sông sâu không bằng

Đóa Song Đường ấy em mang

Không hoa nào của trần gian sánh cùng

Đóa Song Đường ấy mênh mông

Không màu không sắc lượng dung tương đồng

Dù cho màu sắc diêu bông

Hay màu hoa trắng hoa hồng nắng mai

Trắng hồng rồi cũng nhạt phai

Song Đường một đóa hoa cài thiên thư

Chín, chưa thể vẹn thành mười

Một, chưa thể sánh, c̣n mươi, những là

Phụ thân, núi Thái, thua xa

Mẫu thân, biển Thái, sương pha đầu cành

Này em, này chị, này anh

Song Đường một đóa thiên thanh muôn đời

Dù cho sắc thắm hoa cười

Song Đường một đóa tuyệt vời ngàn năm.

 

*********

Song Đường, Một Đóa Không Tên

Tháng 7 – 2007

 

Sắc thắm muôn hoa là sắc hoa trời đất

Xuân hạ thu đông là biến chuyển bốn mùa

Càn khôn kia, không thể sánh Ơn Cha

Trời đất kia, không thể so Đức Mẹ

Ngày Mẹ mất, đất trời sụp đổ

Ngày Cha đi, vũ trụ ngửa nghiêng

Công cha nghĩa mẹ thiêng liêng

Cho con gởi khắp mọi miền đơn côi

Công cha nghĩa mẹ tuyệt vời

Cho con ghi nhớ trọn đời không quên

Vũ trụ kia, một cơi mông mênh

Trời đất kia, lặng thinh trống rỗng

C̣n t́nh mẹ, đong đầy, không chỗ trống

C̣n ơn cha, chan chứa, không chỗ dư

Vũ trụ kia, một cơi thái hư

Trời đất kia, khi nghiêng khi ngửa

Ân của cha, ân cao muôn thuở

Đức của mẹ, đức rộng muôn đời

Trăm năm cũng chẳng chút vơi

Ngàn năm cũng chẳng một lời thiệt hơn

Càn khôn, thành, trụ, hoại, không

Đất trời xoay chuyển hao ṃn thời gian

Công cha, nào nghĩa bạc vàng

Đức mẹ, nào nghĩa kim hoàng bụi lau

Hoa nào rồi cũng phai màu

Sánh sao một đóa minh châu Song Đường

Dù đi muôn hướng ngàn phương

Dù đi trên khắp nẻo đường trần gian

Sao c̣n mờ, trăng vàng c̣n ngại

Đèn c̣n lu, đèn tỏ dơi soi

Tấm Gương, khi trong khi đục, đổi dời

Đóa Hoa Song Đường thỉ chung bất biến

Xin tặng em một bông hoa, không tên không tuổi

Xin tặng anh một bông hoa, không tuổi không tên

Đóa Hoa Song Đường, vi diệu thênh thênh

Tan tất cả nỗi quên,

Chỉ c̣n trong nỗi nhớ !!!

 

*********

Bài Ca Hay Nhất

Tháng 7 – 2007

 

Tôi hát măi bài ca dâng Mẹ

Tôi hát măi bài ca dâng Cha

Công ơn Cha, dù ngàn năm cũng không pha

Công đức Mẹ, dù ngàn năm, cũng không đổi

 

Trong cuộc đời nếu ai có hỏi

Thương yêu ai cao nhất trong đời

Em đáp liền, không do dự, em ơi

T́nh thương cao quí nhất, xin dành cho cha mẹ

 

Tôi hát măi bài ca dâng Mẹ

Tôi hát măi bài ca dâng Cha

Núi Thái Sơn, mờ sương khói quan hà

Biển Thái B́nh, gập ghềnh vang sóng vỗ

 

Công ơn Cha, một đời gian khổ

Công đức Mẹ, một kiếp cho con

T́nh Cha Mẹ, đẹp lắm, em thấy không

Em hăy cùng tôi, hát ca muôn ngàn tiếng hát

 

Tiếng hát đó, cao hơn núi Thái

Lời ca kia, sâu hơn biển Đông

Tiếng hát mẹ cha, không cần nhạc, không cần đờn

Nếu không hát được

Th́ trên cuộc đời này

Không c̣n một bài ca nào, em hát nữa

 

Em hát lên bài ca dâng Mẹ

Em hát lên bài ca dâng Cha

Hát tự con tim,

Hát tự tấm ḷng

Bài ca hay nhất, trong mọi bài ca nhân thế.

 

*********

Xin dành cho Cha Mẹ

Tháng 7 – 2007

Trong cuộc đời này

nếu có ngôn từ nào đẹp nhất

tôi xin dành cho Mẹ

Trong cuộc đời này

nều có ngôn từ nào đẹp nhất

tôi xin dành cho Cha

Tiếng thương yêu Mẹ, không cần nói ra

Tiếng thương yêu Cha, không cần trau chuốc

T́nh thương Mẹ, tôi không cần hoa lá

T́nh thương Cha, tôi không cần phết sơn

Dù ngàn năm, cũng chẳng hao ṃn

Chứ đừng nói, một đời này, làm sao sánh

Tôi có nghe, “Công Cha như núi Thái Sơn”

Tôi có nghe, “Ḷng Mẹ, như biển Thái B́nh”

Núi Thái Sơn kia, c̣n đèo heo hút gió

Biển Thái B́nh kia, c̣n sóng vỗ triều dâng

Ơn Mẹ Cha, vượt vũ trụ cao ngần

Nghĩa Sinh Thành, phủ muôn ngàn thiên thể

Nên trong cuộc đời này,

Chữ nào đẹp nhất, tôi xin dành cho Mẹ

Chữ nào đẹp nhất, tôi xin dành cho Cha

Dù gió ngàn bay, dù lá rụng la đà

Tôi vẫn nói, công đức sinh thành

Hai tiếng Mẹ Cha, là nhất

Khi nào, không c̣n trời đất

Khi nào, không c̣n vũ trụ lăn quay

Khi nào, không c̣n tôi, th́ lúc đó hẵn hay

Ngay cả hai chữ vô thi vô chung

Cũng không sánh được chữ Song Đường cao cả.

 

*********

Tiếng nói Không Cha

Tháng 7 – 2007

Từ ngày tôi mất cha, như nhà không có nóc

Gót tôi sỏi đá phong trần, đâu c̣n gót đỏ như son

Cát bụi phù sa, không c̣n bóng cả che thân

Dọc đường sương gió, không c̣n tựa nương ấm lạnh

 

Cha ơi Cha, đường trần gian, con đường nào phải tránh

Đường thế nhân, con đường nào phải đi

Con đường nào, không làm hổ tông ti

Con đường nào, không làm đau thất tổ

 

Cha ơi Cha, sống trong đời, con không ngại ǵ gian khó

Vào trường đời, con không ngại ǵ đắng cay

Nghĩ đến Cha, thỉnh thoảng con nghe ngọn gió heo may

Nghe cô độc giữa đồi cao gió hú

 

Có khi, con nh́n mây trời vẫn vũ

Có khi, con nh́n sóng vỗ triều dâng

Nhân ảnh kia, ai vẽ nét phù vân

Tang thương này, ai be bờ dâu thẳm

 

Chống đôi tay, đỡ bồ ḥn trong trái đắng

Dẫm đôi chân, ṃn sỏi đá phết rong rêu

Và con nghe thấm thía tiếng nhiễu điều

Hồn dân tộc, lộng hồn thiêng sông núi

 

Đường đi chưa mỏi

Bóng xế chưa tàn

Con sẽ đi, từ vĩ tuyến giăng ngang

Và đi hết giữa hoành – tung trụ vũ.

 

*********

Mẹ c̣n đây măi măi !

Tháng 7 – 2007

Tiếng thưa Mẹ, hết rồi, không nói nữa

Kể từ ngày Mẹ đă bỏ con đi

Quán trọ trần gian, tử biệt sinh ly

Cung nhịp vô thường, dặm ngàn soi bóng

 

Tiếng Mẹ ơi, dấu đáy ḷng thăm thẳm

Hỡi vô thường, ai vẽ nét phù vân

Để mẹ tôi, về một cơi xa xăm

Tôi c̣n lại, áng hương thờ nhả khói

 

Tiếng Mẹ ơi, thỉnh thoảng con vẫn gọi

Vào những khuya, ch́m đắm nẻo tâm tư

Biết Mẹ đi, đi biền biệt xa rồi

H́nh ảnh Mẹ vẫn c̣n đây muôn thuở

 

Ngay những khi Mẹ nh́n con, không nói

Ngay những khi Mẹ nhịp nhịp roi đau

Tôi lén nh́n trong mắt Mẹ thật sâu

Tôi chưa khóc, nhưng Mẹ tôi đă khóc

 

Mùa Hiếu Hạnh, một ḿnh nghe cô độc

Khóc trong ḷng, nói hai tiếng, Mẹ ơi

Dù biết rằng không c̣n Mẹ trong đời

H́nh ảnh Mẹ, ngàn đời, con không mất

 

Chắp tay nguyền, khói hương trầm nghi ngút

Cơi nhiệm mầu, xin hồn Mẹ chứng tri

Từ thẩm sâu, con nghe tiếng thầm th́

Mẹ c̣n đây, c̣n trong con măi măi.

 

Trở Lại

 

     -o0o-

 

 

Xin gởi bài mới và ư kiến đóng góp về Tạng Thư Phật Học qua địa chỉ email: bientap@tangthuphathoc.net